Câu chuyện của cô Nguyễn Thị Tuất ở Sài Sơn (Quốc Oai) khiên dư luận dậy sóng những ngày qua (Ảnh: Internet)

Chùa Thày chuông đổ chiều tĩnh lặng

Mái ngói rêu phong chốn linh thiêng

Nhất tự vi sư nên đạo nghĩa

Bán tự vi sư giữ trọn đời.

Nhưng có ngờ đâu đất Sài Sơn

Chuyện chốn làng quê nổi như cồn

Ngôi trường nho nhỏ nơi thôn dã

Ôm một niềm đau, nỗi hận sầu.

Nhức nhối xưa nay chuyện thu chi

Lạm thu các quỹ để làm gì?

Chỉ vì tiền bạc gây ân oán

Nhen nhóm từ đây nước tràn bờ.

Ai xui con trẻ kiện thày cô.

Học đòi yêu sách chuyện chuyên môn

Lớp năm sao viết đơn kiện tụng

Diễn trò bày đặt hại thày cô.

Mái dột xưa nay hỏng cột kèo

Cá không ăn muối, cá thành ươn

Trò không nể trọng người dạy dỗ

Quá mù ắt sẽ đổi sang mưa

Xem chếch lại Cam thấy rùng mình

Trò vào lớp học chạy lung tung

Em ngồi, em đứng, em ngả ngớn

Chúng coi cô giáo chẳng ra gì.

Có đứa cầm que hăm dọa cô

Dồn vào góc bảng sướng hả hê

Đồng phục chùm đầu mồm la hét

Hỏi lỗi tại ai? trẻ dám liều.

Trường lớp bây giờ rất khang trang

Có ban, có bệ, có nội quy

Cớ sao nỡ để trò hỗn láo

Chà đạp kỉ cương một mái trường.

Xin hãy mau mau gỡ rối đi

Hậu họa trò hư thấu nỗi đau

Bán tự vi sư người xưa dạy

Thỉnh tiếng chuông ngân chữ thánh hiền.