Hai bảy tháng hai trong tâm dịch

Chúng tôi căng mình đâu kể ngày đêm

Tiếng gào khóc trẻ em xé lòng người mẹ

Chị điều dưỡng viên dịu ngọt giọng ầu ơ

Ca cấp cứu giữa đêm sương giá buốt

Bác sĩ già trán toát giọt mồ hôi

Khoảng khắc mong manh giành giật với tử thần

Mỗi hơi thở nhịp tim nguồn hi vọng sống

Cả đội ngũ cứ lao mình vào trận

Không kể gì thời khắc sớm trưa

Tiếng còi hú như tiếng kèn giục giã

Chậm chút thôi tắt lặng một linh hồn

Suốt cả ngày cứ luôn chân luôn tay

Vừa cấp cứu, quay ra chăm người bệnh

Chăm chút từng miếng cơm thìa sữa

Coi bệnh nhân hơn cả những người thân.

Lúc nghỉ ngơi cũng thật là ngắn ngủi

Tranh thủ thôi quý từng phút từng giây

Nào đâu kịp cởi bộ đồ bảo hộ

Dựa vào nhau là giấc ngủ ùa về.

Trong giấc mơ thèm bát cơm mẹ nấu

Tiếng con thơ đang lảnh lót đọc bài

Kìa bóng cha đi về bên ngõ vắng

Chập chờn nghe tiếng gọi thay ca.

Lại bước vào một ngày mới mờ sương

Tranh cướp thời gian cứu người hơn cứu hỏa

Tất cả vì nhân dân là trên hết

Y đức Việt Nam vốn có tự ngàn đời

Ngày thày thuốc Việt Nam ngay trong tâm dịch

Không mít tinh cũng chẳng có cờ hoa

Chúng tôi sát vai nhau tay siết chạy bàn tay

Nụ cười bệnh nhân đóa hoa đời đẹp nhất

Hạnh phúc của nghề chỉ giản dị thế thôi

Hãy tin ở chúng tôi nghề thày thuốc

Lời thế y đức khắc trong tim

Sẽ chiến thắng và đi qua đại dịch

Tổ quốc mình lại vang khải hoàn ca.

Thái Nguyên, 26/02/2021