Suy cho cùng vẫn phải tin yêu!

Trưa nay ngồi nhâm nhi chén rượu với đồng đội Sùng Hải và Tăng Tiến bên con sông Hồng chảy qua Sơn Tây - Xứ Đoài. Hết "chuyện giời, chuyện đất" thời hiện tại, lại chuyển sang chuyện đánh nhau thời chống Mỹ, chống Tàu.

259955267-4709121295776301-2366358888896563770-n-1638077914.jpgẢnh chụp tại Nghĩa trang Trường Sơn

Không hiểu sao, Sùng Hải bảo tôi đọc thơ. Chắc là mấy hôm trước, tôi có đọc cho Sùng Hải nghe bài thơ tôi viết về người lính, hắn gật gù khen hay. Thì ra hắn cũng yêu văn thơ lắm. Thời còn khoác áo lính, nghe đâu hắn cũng chịu đọc sách báo và trí nhớ cũng không tồi. Cho đến khi Sùng Hải "rũ áo" trở về bên dòng sông Hồng, ngoài việc uống rượu với bạn bè, thỉnh thoảng hắn cũng được các cháu mời đi hát Karaoke. Hắn hát những bài nhạc đỏ với giọng khê nồng và lạc nhịp. Rượu rồi, nhìn thấy chữ mà hát cũng còn là may. Mấy ông lính trận, ngoài những bài nhạc đỏ thì còn có bài nào hát cho ra hồn đâu. Rượu vào lời ra để vui thôi.

Thấy Sùng Hải nhắc chuyện đọc thơ, tôi bỗng nhớ có lần tôi đi hát Karaoke sau bữa rượu cùng đồng đội. Cũng vẫn là những bài nhạc đỏ quen thuộc. Nhưng không hiểu sao, khi hình ảnh về những người lính hiện lên, tôi cứ ngỡ đồng đội mình hiện về. Ngoảnh lại thì chỉ có mấy thằng đang ngồi nghêu ngao. Vậy là bạn bè bao đứa không về. Chúng nó vẫn "mãi mãi tuổi hai mươi" như người đời ca ngợi. Đồng đội đang sống nếu không có dịp ngồi lại với nhau thì mấy khi mà nhắc nhớ chúng nó.

i-1638078098.jpgẢnh chụp tại Nghĩa trang Trường Sơn

Chiến tranh đã lùi xa, không lẽ cứ "ăn mày dĩ vãng". Sau cuộc chiến, lại là cuộc mưu sinh đến tàn khốc, con người cũng đổi thay. Thậm chí còn tệ bạc, mất hết tình người, tình đồng đội... Một ý nghĩ thoáng qua như thế, tôi bỏ dở bài hát giữa chừng và đi ra ngoài, ghi vội mấy câu thơ vừa chợt đến:

Sau cuộc vui chúng tao đi hát

Đồng đội giờ đây còn lại mấy người

Chúng tao hát để chúng mày an giấc

Lặng lẽ hoá thành câu hát chiều nay

Thế là ngay chiều hôm đó tôi hoàn thành bài thơ "Câu hát chiều nay" viết về đồng đội của tôi. Trưa nay đọc cho cựu chiến binh Sùng Hải và Tăng Tiến nghe. Thấy hai lão im lặng rất lâu... Sùng Hải bảo, Quốc Toản chép cho tôi bài thơ này. Còn Tăng Tiến thì xoay xoay ly rượu rồi "chốt hạ": Suy cho cùng vẫn phải tin yêu thôi...

CÂU HÁT CHIỀU NAY

Sau cuộc vui chúng tao đi hát

Đồng đội giờ đây còn lại mấy người

Chúng tao hát để chúng mày an giấc

Lặng lẽ hoá thành câu hát chiều nay

 

Nào hát lên bài hát Trường Sơn

Nào hát lên một thời hào hùng

Giọng thấp, giọng cao, ngang phè... cũng được

Tao hát để trở về cánh rừng bỏ lại thời tuổi trẻ

 

Tao hát để gọi tên chúng mày đã lâu không nhắc nữa

Tao hát hay gió gào

Chúng mày ùa về chẳng kịp nhận ra

Không phải chúng tao quên

Nhưng không phải lúc nào cũng nhớ

 

Sau cuộc chiến lại bước vào cuộc chiến

Không đạn bom mà dữ dội hơn nhiều

Năm tháng đổi thay người cũng lạ xa

Đâu dễ sẻ chia đắng cay hoạn nạn

 

Những cái bắt tay lạnh lùng vô cảm

Chuyện năm xưa nào có ích gì

Bài hát đong đầy giông gió chia ly.

Sau bài hát chúng tao lại tan đi

 

Thằng lên xe, thằng trở về quán nước

Nhưng chúng tao - sau mỗi lần chạm cốc

Sau mỗi lần ngân nga “Giai điệu Tổ quốc”

Vẫn nguyên lành câu hát chiều nay!

 

Theo Trái tim người lính