#

Tấm lòng thầy

Cuối cùng nó cũng đậu đại học. Người đầu tiên nó muốn thông báo tin quan trọng ấy không phải là bố hay mẹ mà là người thầy kính yêu của nó.

271696945-432167255286656-6763497421099517543-n-1642043889.jpg

Nhà nó nghèo, lại đông anh em. Quê nó cũng nghèo nên từ lâu chẳng có mấy ai dám nghĩ đến chuyện cho con vào đại học. Bố mẹ nó cũng vậy, phần vì nghèo quá, phần là vì nghĩ đến điều kiện của con mình "làm sao mà chọi với người ta!"... Thầy là người duy nhất ủng hộ nó, cho nó niềm tin rằng "mình có thể?".

Vui mừng chẳng được bao lâu, bao nhiêu lo lắng tràn về vây lấy nó... 5 năm trời, hàng trăm thứ tiền như bầy ong vo ve trong đầu nó... Rồi thầy đến và mang cho nó một lô sách vở mà nó đoán là những bài học: "Nhân - Lễ - Nghĩa" của thầy. Dúi vào tay nó một gói nhỏ mà thầy bảo là: "Bí kíp" rồi dặn khi nào khó khăn nhất mới được mở ra... Nó đã không "cảnh giác" thừa. Gói "Bí kíp" mà lúc nhận từ tay thầy nó đã ngờ ngợ là một xấp những tờ tiền 10 ngàn đồng bọc trong 2 lớp ni lon cũ kĩ, những tờ tiền được vuốt phẳng phiu phần nhiều đã nhàu nát mà nó tin rằng thầy đã để dành từ lâu lắm! 900 ngàn đồng. Nó cứ mân mê những tờ 10 ngàn đã cũ mà thèm một góc khuất không có ai để khóc.

*****

Đã 2 năm kể từ ngày thầy lặn lội lên Sài Gòn thăm nó, dúi vào tay nó những đồng 10 ngàn nhọc nhằn rồi lại vội vã trở về. Sau đó thầy chuyển công tác. 2 năm, thỉnh thoảng nó vẫn nhận được những đồng 10 ngàn của thầy (lạ thay, lại vào những lúc tưởng như nó bế tắc nhất!)... 2 năm, nó vẫn chưa một lần về thăm thầy. Trưa, mới đi học về, mẹ nó điện lên báo:

- Con ơi! Thầy Tâm mất rồi! Con...

Nghe chưa xong những lời mẹ nó nói, nó lắp bắp trong tiếng nấc:

- Mẹ ơi! Sao thầy mất... Sao thầy lại mất... hở mẹ...?

Rồi nó gào lên, thảm thiết:

- Thầy ơi! Bố ơi! Bố Tâm của con ơi!...

Rồi sụp xuống. Ở đầu dây bên kia, mẹ nó cũng nghèn nghẹn:

- Thầy bệnh lâu rồi mà nào ai biết, ngày đưa thầy vào viện, bác sĩ siêu âm mới biết thầy đã hư hết lục phủ ngũ tạng rồi con ơi, chưa ai kịp đi thăm thầy thì...

Nó đã bỏ hết mọi sự lên xe đò. Trong cái nóng ban trưa hầm hập với cơn say xe mệt mỏi, nó thấy thầy hiền hậu đến bên nó, dúi vào đôi tay nóng hổi của nó những tờ tiền 10 ngàn đồng lấp lánh... đến bây giờ nó mới để ý thấy thầy đã xanh xao lắm, bàn tay tài hoa khéo léo ngày xưa đã gân guốc lên nhiều lắm... Nó chợt tỉnh, nước mắt lại lăn dài trên má, nó gào lên nức nở:

- Thầy ơi... sao... sao thầy... không đợi... con về... đợi con về... thầy ơi...

Vì nó cứ đinh ninh: Nếu đổi những tờ 10 ngàn đồng kia thành ngọn đuốc, thầy sẽ sống cho đến khi nó kịp trở về...

Nặng chuyến đưa đò chở bao lớp học sinh

Qua sông rộng đầy thác ghềnh, giông gió

Tấm lòng thầy luôn yêu thương rộng mở

Như mẹ hiền ôm ấp những đàn con

Thầy kính yêu ơi con trân trọng biết ơn

Những tháng năm thầy vun trồng dạy dỗ

Dắt con vào đường tương lai rộng mở

Đưa con qua những năm tháng nhọc nhằn...

 

10/1/2021 tại làng chài: Cẩm Nhượng,  H. Cẩm Xuyên, Hà Tĩnh

 

Theo Chuyện Làng quê